Saturday, 20 March 2010 00:00

THƠ NHẠC TIẾU LÂM / GÓC VUI CƯỜI

 

MỘT NGÀN NĂM ... KOSOVO ( KHONG SO VO )

 



* Lời 1 : Tặng cho các Cọp cái , nhân dịp Xuân Canh Dần .

Một ngàn năm nô lệ đàn bà
Một trăm năm ta sợ vợ ta
Hai mươi năm rửa chén , chùi nhà
Gia tài của mẹ để lại cho con
Gia tài của mẹ một gã gầy mòn .

Một ngàn năm phụng sự đàn bà
Một trăm năm phục vụ vợ ta
Bao nhiêu năm làm hết việc nhà
Gia tài của mẹ để lại cho con
Gia tài của mẹ một gã gầy mòn .

Vợ dạy cho  ta biết nướng thịt bò
Vợ dạy cho ta biết hâm thịt kho
Ta biết hâm thịt kho , chiên chả giò
Vợ dạy ta bưng bát mời bà
Dạy cho ta biết câu tề gia
Ôi biết bao là ơn , ơn hằng hà !

Một ngàn năm ôm phận làm chồng
Một trăm năm đeo nặng xiềng gông
Bao nhiêu năm làm kiếp lòng thòng
Gia tài của mẹ :một bộ xương teo
Gia tài của mẹ : một xác bèo nhèo .

* Lời 2 : Tặng cho các ông chồng sợ Cọp cái .

Một ngàn năm cung phụng đàn bà
Một trăm năm ta đội vợ ta
Hai mươi năm nổi tiếng thờ bà
Gia tài của vợ để lại cho tui
Gia tài của vợ , một đống bùi nhùi …

Vợ dạy ta khai báo thật thà
Dạy cho ta chớ vui đường xa
Ta chớ vui đường xa , quên vợ nhà
Vợ răn ta cấm nếm phở gà
Vợ khuyên ta phải mau về ngay
Ta phải mau về ngay , cơm nguội này !

Một ngàn năm cơm nguội dài dài
Một trăm năm thua thiệt đời trai
Hai mươi năm nhịn phở từng ngày
Gia tài của vợ, nạm gàu tiêu tan
Gia tài của vợ, xí quách cũng tàn…

Một ngàn năm ta qượn vợ mình
Một trăm năm ta nịnh … chằng tinh
Hai mươi năm thế giới hòa bình
Gia tài của vợ , một trự ho hen
Gia tài của vợ , một gã bầm mình .

Kết :

 

Giận cho ta cái kiếp làm chồng
Nhục cho ta phải mang xiềng gông
Ta phải mang xiềng gông , kiếp làm chồng …
Vợ con ơi , chớ có đì hoài
Vợ con ơi , hãy tha dùm tui

Xin hãy tha dùm tui , tui lạy mà … 

 

 

Huỳnh Ngọc Quốc gửi